30/10/2018 -

Khác

90
Suy niệm về cuộc đời và vinh phúc tử đạo thánh Phao- lô Nguyễn  Ngân

Ngày 8 tháng 11
Thánh Phao-lô Nguyễn Ngân
Linh mục (1771-1840)

  1. Suy niệm về cuộc đời và vinh phúc tử đạo
 
Thánh Phao-lô Nguyễn Ngân, sinh năm 1771 tại làng Cự Khánh – Thanh Hóa, nay là giáo họ Cự Khánh, giáo xứ Yên Khánh, Giáo phận Thanh Hóa (Xã Định Công – huyện Yên Định – tỉnh Thanh Hoá).

Từ nhỏ cậu Ngân đã có ý định dâng mình cho Chúa và được gia đình cũng như bà con làng xóm khích lệ tinh thần. Một tin vui đến với làng Cự Khánh là chú Ngân đã được bề trên xét đủ tư cách để được đi học tại Chủng viện Vĩnh Trị. Bạn học cùng lớp là chú Nguyễn Đình Nghi, người sau này cùng hưởng phúc vinh tử đạo. Tốt nghiệp Chủng viện và được thụ phong linh mục, cha Ngân về giúp xứ Phúc Nhạc, phụ trách họ Duyên Mậu và các họ lẻ quanh vùng. Được ít lâu, cha bị bệnh sốt rét, được Bề Trên đưa về nghỉ và dạy học tại Chủng viện Vĩnh Trị trong khoảng thời gian 7 năm. Sau khi sức khỏe phục hồi, cha được đưa về làm chánh xứ Trình Xuyên trong 3 năm và sau đó về làm phó xứ Kẻ Báng giúp cha Giu-se Nguyễn Đình Nghi, bạn học, được gần một năm thì bị bắt.

Dưới thời Trịnh Quang Khanh, Tổng đốc Nam Định, một người khét tiếng ghét đạo Công giáo. Ông đã cho quân đi truy lùng các xóm làng suốt ngày đêm để tìm bắt các đạo trưởng, thậm chí ông còn treo giải thưởng cho ai chỉ điểm nơi ẩn náu của các ngài. Một lý trưởng ngoại đạo bị giam tại Nam Định, vì muốn lập công chuộc tội, đã xin Trịnh Quang Khanh cho đi dò thám làng Kẻ Báng để bắt các đạo trưởng. Khi biết chắc trong làng có chứa chấp các ngài, thì mật báo về phủ Nam Định.

Ngày 30 tháng 5 năm 1840, Tổng đốc Trịnh Quang Khanh, quan Phủ Thiện Bổn cùng 1000 quân lính bao vây làng Kẻ Báng, bắt dân tập hợp ra sân đình để điểm danh. Nam nhân trên 15 tuổi bị trói tập trung lại một nơi. Tất cả phải ngồi phơi nắng, phơi sương suốt hai ngày đêm. Đồng thời cho lính đi lục soát tất cả hang cùng ngỏ hẻm. Ngày thứ nhất và thứ hai không tìm thấy linh mục nào, ngày thứ ba quan đã cho lệnh phá các vách ngăn dầy trong nhà dân và đã bắt được cha Nguyễn Ngân, cha Nguyễn Đình Nghi và cha già Thịnh đã hơn 80 tuổi đang bị bệnh. Ông Gio-an Bao-ti-xi-ta Cỏn – lý trưởng làng Kẻ Báng, ông Martino Thọ và 20 giáo dân cũng bị bắt, giải về nhà lao Nam Định cùng với ba cha vì can tội chứa chấp các đạo trưởng.

Ngày 14.10.1840, Tổng đốc Trịnh Quang Khanh lên án tử hình và đệ trình bản án về kinh đô và đã được Minh Mạng châu phê.

Ngày 08.11.1840,  toàn thể 5 vị anh hùng đức tin bị điệu ra pháp trường Bảy Mẫu với đoàn bính lính hùng hậu áp giải. Tại pháp trường, cha Phao-lô Nguyễn Ngân nói lên những lời bất khuất, ghi đậm trong tâm các tín hữu hai xứ Kẻ Bền (xứ cũ khi chưa tách xứ Yên Khánh) và Kẻ Báng: "Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Chúa! Lòng tôi tràn ngập niềm vui. Trí tôi chỉ còn nghĩ đến con đường lên Trời, qua những khổ cực đời này".

Cha Martino Tạ Đức Thịnh, Cha Giu-se Nguyễn Đinh Nghi, Cha Phao-lô Nguyễn Ngân, Ông Gio-an Bao-ti-xi-ta Trần Ngọc Ban (Cỏn) và Ông Martinô Trần Ngọc Quang (Thọ) thinh lặng, qùi gối cầu nguyện. Lý hình trói các ngài vào năm chiếc cọc và năm chiếc đầu lần lượt rơi xuống, năm dòng máu chan hòa mặt đất.
Cha Nguyễn Ngân, hưởng thọ 69 tuổi, lãnh ngành lá vạn tuế ngày 08.11.1840, Thầy giảng Sự rước xác cha Phao-lô về an táng tại làng Kẻ Báng. Cha Nguyễn Ngân được nâng lên bậc Chân Phước ngày 27.05.1900 do Đức Thánh cha Lê-ô XIII và Đức Thánh cha Gio-an Phao-lô II tôn phong Hiển Thánh vào ngày 19.06.1988 tại Giáo đô Roma.

Dù có phải chịu cực hình đau đớn đến tột cùng nhưng vị thánh nhân vẫn ca tụng và tri ân Thiên Chúa: “Tạ ơn Chúa! Tạ ơn Chúa! Lòng tôi tràn ngập niềm vui. Trí tôi chỉ còn nghĩ đến con đường lên Trời, qua những khổ cực đời này". Tôi nghĩ ngay đến thân phận của mình, giả như tôi có được niềm tin mạnh mẽ như thế thì mọi khó  khăn trong cuộc sống đó là lời tạ ơn vì được tháp nhập vào cuộc khổ nạn và chịu cực hình để yêu Chúa những lúc như thế. Thánh nhân tin chắc một điều ở thế gian này tất cả chỉ là tạm bợ và chỉ có Chúa mới là con đường hạnh phúc đích thật. Tôi đặt câu hỏi cho chính mình tại sao cũng là một kiếp người như nhau mà người ta làm Thánh được còn tôi luôn dẫm chân tại chỗ dường như thật vô vị khi cuộc sống tôi có quá nhiều cơ hội để nên thánh mà chính bản thân chưa hi sinh.  Một chút yêu Chúa thật sự vẫn là từng ngày trôi đi một cách vô ích. Cuộc đời của thánh nhân là lời tạ ơn và ca ngợi không ngừng,  đó là bài học cho tôi để tôi nhìn lại mình nhiều hơn. Chính bản thân của tôi phải nhìn lại quãng đời tôi đã cho đến ngày hôm nay là ân ban của Thiên Chúa chỉ vì yêu tôi và yêu nhân loại. Đôi khi, tôi tự hỏi: Tôi là làm gì và sống đức tin như thế nào để làm sáng danh  Chúa? Tử đạo của tôi trong hiện tại là những cực hình nào? Ngày nay chắc không còn kiểu tử đạo là  chịu những cực hình đau đớn hay phải bước qua thập giá nhưng là những cuộc tử đạo là từ bỏ ý riêng sống triệt để ba lời khuyên Phúc Âm. Thật khó khi tôi phải đối diên với cuộc sống mà người ta đang đề cao chủ nghĩa cá nhân và sự bành trướng của một cuộc sống hưởng thụ và vật chất. Dường như những điều đó đang cuốn tôi dần  tôi.
 
  1. Cầu nguyện
Lạy Chúa, chúng  con cảm tạ Ngài vì biết bao ơn lành Ngài ban cho chúng. Nhờ lời Thánh nhân chuyển cầu,  xin cho chúng con cũng luôn biết nói lên lời tạ ơn trong từng ngày sống của chúng con và cùng với Thánh nhân chúng con cùng hát lên “Tạ ơn Chúa ! Tạ ơn Chúa ! Lòng tôi tràn ngập niềm vui. Trí tôi chỉ còn nghĩ đến con đường lên Trời, qua những khổ cực đời này".

Trong tập sách SUY NIỆM VÀ CẦU NGUYỆN , Chị em Học viện đã tham khảo tài liệu từ các nguồn sách Công Giáo
Thiên Hùng Sử 117 Hiển Thánh Tử Đạo Việt Nam; Uống Nước Nhớ Nguồn; Các Thánh  Tử  Đạo  Việt  Nam trong Lịch Sử Giáo Hội  Công  Giáo, Những  Vị  Thánh  Giáo Hội  Việt   Nam  và  Thế  Giới Yêu Mến … Xin chân thành tri ân  tác giả của các sách: Cha Vinh Sơn Bùi Đức Sinh O,P.M.A. Cha Giáo Phan-xi-cô Đào Trung Hiệu.O,P. Cha Đa Minh Phạm Xuân Uyển SDB, Cha GioaKim Nguyễn Đức Việt Châu.SSS.

                       
Maria Nguyễn Thị Phú


 
114.864864865135.135135135250