14/10/2019 -

Lời Chúa - hàng ngày

257
Thứ Ba tuần XXVIII thường niên (2)

Thứ 3 tuần XXVIII Thường Niên

Lc 11,37-41

(Mt 23,1-36 ; Mc 12,38-40)

Biết nhìn đằng sau những khoản luật…

 

(37) Chúa Giêsu đang nói, thì có một ông Pharisêu mời Người đến nhà dùng bữa. Tới nơi, Người liền vào bàn ăn. (38) Thấy vậy, ông Pharisêu lấy làm lạ vì Người không rửa tay trước bữa ăn. (39) Nhưng Chúa nói với ông ấy rằng : "Thật, nhóm Pharisêu các người, bên ngoài chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc, gian tà. (40) Ðồ ngốc ! Ðấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao ? (41) Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”.

 SUY NIỆM

Nhà thần học William Barclay kể lại câu chuyện : một Rabbi tiến sĩ Luật Do Thái giáo lão thành nọ, bị tù ở Rôma. Ông chỉ được ăn uống tối thiểu nhằm mục đích kéo dài cuộc sống. Thời gian trôi qua, vị Rabbi ấy ngày càng yếu dần. Cuối cùng người ta buộc phải mời một y sĩ đến khám bệnh cho thầy Rabbi. Y sĩ bảo rằng cơ thể ông ta bị thiếu nước.

Báo cáo của y sĩ khiến đám sĩ quan cai ngục bối rối. Họ không hiểu nổi tại sao vị Rabbi ấy lại có thể thiếu nước, bởi vì khẩu phần nước mỗi ngày tuy là tối thiểu, song vẫn tương đối đủ chứ đâu đến nỗi tệ! Thế là đám lính gác liền chú ý quan sát “vị Rabbi” ấy một cách kỹ lưỡng hơn, để thử xem ông ta làm gì với số nước đã được cung cấp. Cuối cùng người ta đã khám phá ra bí mật. Ông Rabbi ấy đã sử dụng phần lớn số nước người ta đem đến cho ông uống, để rửa tay theo nghi thức tôn giáo trước khi cầu nguyện và ăn. Như thế đương nhiên ông ta chỉ còn lại rất ít nước để uống. Và cơ thể bị thiếu nước là điều hiển nhiên.

Câu chuyện trên giúp chúng ta hiểu được bài Tin Mừng hôm nay. Nó giúp ta hiểu rõ hơn các nhà lãnh đạo Do Thái giáo đã cảm thấy chướng tai gai mắt và bực bội thế nào khi nhìn thấy Chúa Giêsu ăn uống mà chẳng chịu rửa tay theo đúng nghi thức.

Đoạn Tin Mừng nổi bật lên hai hình ảnh trái ngược nhau : Những người Pharisiêu thì quan tâm đến việc rửa tayrửa bên ngoài chén đĩa ; Còn Chúa Giêsu thì quan tâm đến việc tẩy trừ tệ nạn cướp bócgian tà.  Những người Pharisiêu quan tâm đến những cái bên ngoài nên chỉ lo nhìn bề ngoài và xét nét, không còn thời giờ cho việc công ích và hoán cải chính mình ; Chúa Giêsu quan tâm đến đời sống công chính, Ngài bận tâm đến bác ái, đến việc “bố thí” giúp đỡ người nghèo khổ.

Thái độ sống dẫn đến cách hành xử trong cuộc sống. Pharisiêu dùng luật để bóp nghẹt để giết chết, Chúa Giêsu lấy luật để dạy dỗ yêu thương.

Để minh hoạ thói nệ luật này rõ hơn, nhà thần học Barclay kể thêm một câu chuyện có lẽ có ghi trong Nguỵ Thư. Câu chuyện nói về một người đuổi theo để giết kẻ thù của anh ta. Đang khi rượt theo kẻ thù ấy, chợt hồi chuông báo giờ cầu nguyện vang lên. Lập tức người ấy nhảy ngay xuống ngựa, mở Thánh Kinh ra, quì gối xuống và cầu kinh theo như luật định một cách hết sức lẹ làng. Đoạn anh ta lại leo lên ngựa tiếp tục rượt theo kẻ thù.

Tất cả những chuyện trên dạy chúng ta điều gì ? Nó cảnh cáo ta đừng rơi vào chủ nghĩa đồng hoá tôn giáo với việc chu toàn những hành vi bên ngoài. Chẳng hạn việc đi lễ, đọc kinh, đọc sách thánh, làm việc bố thí… tự chúng chưa bảo đảm rằng chúng ta thánh thiện đâu.

Lý do rất đơn giản là chúng ta có thể làm tất cả những điều này vì một lý do không mấy đúng đắn, hoặc chúng ta có thể làm tất cả điều này mà không phải do yêu thương, vì điều quan trọng không phải là việc chúng ta làm, mà chính là tình yêu trong trái tim đã thúc đẩy chúng ta làm việc đó. Nếu trái tim chúng ta chất đầy nỗi chua chát hoặc kiêu căng thì tất cả mọi nghi thức bề ngoài trước mắt thế gian, cũng sẽ chẳng làm cho chúng ta thánh thiện trước mặt Chúa.

Như vậy, điều cốt lõi trong đạo không phải là chúng ta làm việc này việc nọ, mà chính là lý do thúc đẩy chúng ta làm những việc ấy. Hành động của chúng ta phải phát xuất từ tình yêu, từ con tim : yêu Thiên Chúa và thương tha nhân.

Ước gì trong cuộc sống của mỗi người Kitô hữu, chúng ta phải làm sao để cách hành xử bên ngoài luôn phản ánh tâm hồn bên trong.

Lạy Chúa, xin cất khỏi con mọi lối sống giả hình bề ngoài.  Xin tha thứ cho con vì đã quá bận tâm đến những điều mình nói, đến ảnh hưởng của mình, đến những điều người ta nói và nghĩ về con.  Xin tha thứ cho con vì đã mất nhiều thời gian cho việc phô trương hơn là cho việc xây dựng bản thân. Xin cho con biết sống thật với Chúa và cởi mở với anh em, nhờ đó Chúa có thể đến với con như đến với một người bạn. Và Chúa sẽ làm cho con trở nên "người" Chúa muốn trong tình yêu của Ngài,  vì con là con của Chúa và là anh em của mọi người. Amen.

 

114.864864865135.135135135250