14/10/2019 -

Lời Chúa - hàng ngày

230
Thứ Ba tuần XXVIII thường niên

Thứ Ba tuần XXVIII Thường Niên

Lc 11,37-41

(Mt 23,1-36 ; Mc 12,38-40)

Biết nhìn đằng sau những khoản luật…

 

(37) Chúa Giêsu đang nói, thì có một ông Pharisêu mời Người đến nhà dùng bữa. Tới nơi, Người liền vào bàn ăn. (38) Thấy vậy, ông Pharisêu lấy làm lạ vì Người không rửa tay trước bữa ăn. (39) Nhưng Chúa nói với ông ấy rằng : "Thật, nhóm Pharisêu các người, bên ngoài chén đĩa, thì các người rửa sạch, nhưng bên trong các người thì đầy những chuyện cướp bóc, gian tà. (40) Ðồ ngốc ! Ðấng làm ra cái bên ngoài lại đã không làm ra cái bên trong sao ? (41) Tốt hơn, hãy bố thí những gì ở bên trong, thì bấy giờ mọi sự sẽ trở nên trong sạch cho các người”.

 SUY NIỆM

Lời Chúa hôm nay và những ngày kế tiếp, là loạt bài Chúa Giêsu khiển trách các người Pharisiêu và các nhà thông luật : về thái độ sống giả hình - việc quan tâm đến cái bên ngoài hơn tâm hồn, thái độ cao ngạo dùng luật bắt bẻ người khác - lấy cái chính làm phụ cái phụ làm chính, thái độ bất nhất giữa lời nói và hành động - nói một đàng làm một ngả… Đã thế lại còn háo danh, ưa thích ca khen và chúc tụng.

Đoạn Tin Mừng hôm nay nổi bật lên hai hình ảnh trái ngược nhau : Những người Pharisiêu thì quan tâm đến việc rửa tayrửa bên ngoài chén đĩa ; Còn Chúa Giêsu thì quan tâm đến việc tẩy trừ tệ nạn cướp bócgian tà.  Những người Pharisiêu quan tâm đến những cái bên ngoài nên chỉ lo nhìn bề ngoài và xét nét, không còn thời giờ cho việc công ích và hoán cải chính mình ; Chúa Giêsu quan tâm đến đời sống công chính, Ngài bận tâm đến bác ái, đến việc “bố thí” giúp đỡ người nghèo khổ.

Thái độ sống dẫn đến cách hành xử trong cuộc sống. Pharisiêu dùng luật để bóp nghẹt để giết chết, Chúa Giêsu lấy luật để dạy dỗ yêu thương.

Chuyện kể rằng : Một anh sinh viên vừa tham dự một cuộc thi sáng tạo chuyên ngành do liên hiệp các trường đại học trong cả nước tổ chức. Sau nhiều vòng sơ khảo kéo dài cả tháng trời, anh được lọt vào nhóm những người xuất sắc nhất để dự vòng thi chung kết. Rồi anh cũng vất vả vượt qua các đối thủ trong cuộc đấu trí cuối cùng, kéo dài ba ngày liền căng thẳng và giành được giải nhất. Phần thưởng cho anh là một món tiền khá lớn mà cuộc đời sinh viên trước nay của anh chưa từng mơ tới. Sau khi rời hội trường và trốn nhanh khỏi ánh đèn camera của báo giới, anh vào bãi lấy xe ra về. Bất chợt, một người phụ nữ trẻ tiến đến gần anh. Cô ta nghẹn ngào : 

- Chào anh ! Chúc mừng anh, thật vinh dự cho anh đã đạt được giải nhất trong cuộc thi khó khăn này. Tôi có một chuyện muốn nói với anh nhưng không biết có tiện không. Nếu anh có con nhỏ thì anh mới hiểu được điều tôi sắp nói. Con của tôi đang bị ung thư nặng nằm trong bệnh viện, nếu không có một khoản tiền lớn để mổ, chắc em nó không qua khỏi được ! Mà nhà tôi thì không thể lo được một khoản tiền lớn như vậy… 

- Thế chị cần bao nhiêu ? – Anh sinh viên nhìn người phụ nữ lòng cảm thông thực sự.
Sau khi nghe người phụ nữ kể hết sự việc, anh liền rút phong bì đựng số tiền vừa được thưởng và trao cho cô, rồi nói : - Cầu mong cho con chị qua được hiểm nguy. Chị về lo cho em ấy ngay đi.

- Cảm ơn cậu, không biết tôi phải lấy gì mà đền ơn cậu đây. Nói rồi, người phụ nữ với vẻ xúc động quày quả bước ra cổng. 

Vài ngày sau chàng sinh viên có dịp quay lại trường. Một người đàn ông trông thấy chàng liền tiến tới hỏi : - Có người kể với tôi rằng tối hôm trước anh có gặp một người phụ nữ sau cuộc thi và anh đã cho chị ấy tiền để chữa bệnh cho đứa con sắp chết của chị ấy, phải không ? 

Người thanh niên gật đầu xác nhận. 

- Vậy thì tôi phải báo với anh tin này để anh biết. Chị ta là một tay lừa đảo thật sự đấy. Chị ta chẳng có đứa con nào bị bệnh gần chết cả. Anh cả tin quá ! Anh bị lừa rồi, anh bạn ạ ! 

Một thoáng im lặng, anh thanh niên hỏi lại :  - Có thật là không có đứa bé nào bị bệnh gần chết cả, đúng không ? 

- Đúng vậy. Tôi bảo đảm là như thế - người đàn ông quả quyết. 

- Người thanh niên nói : Ồ, đó là tin tốt lành nhất trong ngày mà tôi được biết đấy

Đoạn, anh nói thêm : - Chúng ta nên ăn mừng vì không có đứa trẻ nào phải chết cả. 

Dịch giả câu chuyện có thêm một lời bàn như sau : "Hai người cùng nhìn bầu trời buổi tối qua những chấn song. Một người chỉ thấy toàn một màu đen, còn người kia thì thấy những vì sao nhấp nháy"[1].

Tin Mừng hôm nay cho thấy, Chúa Giêsu và các biệt phái Pharisiêu cũng có hai cái nhìn khác nhau về việc thi hành luật. Người Pharisiêu thì dùng luật để bắt bẻ và tấn công người khác, Chúa Giêsu dùng luật để thể hiện và kiện toàn yêu thương. Ước gì trong cuộc sống của mỗi người Kito hữu chúng ta, cách hành xử bên ngoài luôn phản ánh tâm hồn bên trong.

Lạy Chúa, xin cất khỏi con mọi lối sống giả hình bề ngoài. Xin tha thứ cho con vì đã quá bận tâm đến những điều mình nói, đến ảnh hưởng của mình, đến những điều người ta nói và nghĩ về con.  Xin tha thứ cho con vì đã mất nhiều thời gian cho việc phô trương hơn là cho việc xây dựng bản thân. Xin cho con biết sống thật với Chúa và cởi mở với anh em, nhờ đó Chúa có thể đến với con như đến với một người bạn.  Và Chúa sẽ làm cho con trở nên "người" Chúa muốn trong tình yêu của Ngài, vì con là con của Chúa và là anh em của mọi người.

 

[1] Frederick Langbridge

114.864864865135.135135135250