26/10/2018 -

Lời Chúa - hàng ngày

451
Thứ Bảy tuần XXIX thường niên

Thứ Bảy tuần XXIX Thường Niên

Lc 13, 1-9

Thiên Chúa luôn nhẫn nại

 
 
 

1 Cùng lúc ấy, có mấy người đến kể lại cho Chúa Giê-su nghe chuyện những người Ga-li-lê bị tổng trấn Phi-la-tô giết, khiến máu đổ ra hoà lẫn với máu tế vật họ đang dâng.2 Chúa Giê-su đáp lại rằng : "Các ông tưởng mấy người Ga-li-lê này phải chịu số phận đó vì họ tội lỗi hơn mọi người Ga-li-lê khác sao ? 3 Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.4 Cũng như mười tám người kia bị tháp Si-lô-ác đổ xuống đè chết, các ông tưởng họ là những người mắc tội nặng hơn tất cả mọi người ở thành Giê-ru-sa-lem sao ? 5 Tôi nói cho các ông biết : không phải thế đâu ; nhưng nếu các ông không chịu sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết y như vậy."

6 Rồi Chúa Giê-su kể dụ ngôn này : "Người kia có một cây vả trồng trong vườn nho mình. Bác ta ra cây tìm trái mà không thấy,7 nên bảo người làm vườn : "Anh coi, đã ba năm nay tôi ra cây vả này tìm trái, mà không thấy. Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất ? 8 Nhưng người làm vườn đáp : "Thưa ông, xin cứ để nó lại năm nay nữa. Tôi sẽ vun xới chung quanh, và bón phân cho nó. 9 May ra sang năm nó có trái, nếu không thì ông sẽ chặt nó đi."

SUY NIỆM

Nhìn những người tội lỗi bị chịu hình phạt nào đó, đôi khi chúng ta hay thốt lên : “Đáng đời ! Bị Chúa phạt !” Đó cũng là quan điểm của mấy người trong Tin mừng hôm nay, họ le te chạy đến kể cho Chúa nghe về sự việc vừa xảy ra cho những người Galilê tội lỗi. Nhưng Chúa Giêsu không quan tâm đến câu chuyện thời sự nóng bỏng ấy cho bằng Ngài hướng người ta đối diện với chính ơn cứu độ của họ. Nếu không sám hối ăn năn thì các ngươi không hơn gì những người tội lỗi ấy.

Trong cuộc sống đôi khi chúng ta không hiểu tại sao Thiên Chúa lại để cho sự dữ hiện diện trên mặt đất này. Tại sao Ngài không trừng phạt cách nhãn tiền những kẻ làm điều gian ác. Chúng ta không hiểu tại sao người công chính lại chịu nhiều nỗi đau khổ trong khi kẻ gian ác thì vẫn cứ nhở nhơ sống an vui. Chúng ta muốn Thiên Chúa thưởng công và luận tội ngay lập tức.

Tại sao Ngài lại không ra tay hành động ngay lập tức theo cách mà chúng ta nghĩ là tốt : trừng phạt kẻ gian ác, thưởng công người ngay lành ? Câu trả lời thật đơn giản. Thiên Chúa là Đấng nhẫn nại từ bi. Ngài muốn cho người tội lỗi có cơ hội ăn năn trở về. Ngài muốn chúng ta theo Ngài không phải vì phần thưởng trước mắt nhưng vì chúng ta yêu mến Ngài. Điều tồi tệ xảy đến cho ta không phải là những hình phạt ở đời này, cũng không phải là cái chết thảm thương nhưng là xa cách Thiên Chúa đời đời. Nếu điều ấy xảy ra không phải chỉ ta mất mát nhưng chính Thiên Chúa cũng mất mát. Bởi thế Ngài sẵn sàng chờ đợi để cứu chúng ta cho đến cùng như dụ ngôn cây vả không ra trái mà Tin Mừng kể ra hôm nay.

Ba năm trôi qua, cứ đến mùa vả, ông chủ lại đến, tìm trái và không thấy. Những hành vi này được lặp lại như một điệp khúc mỗi năm (c.6-7). Ông chủ đi từ hy vọng đến thất vọng. Điều háo hức khi lần đầu đến cây tìm trái chẳng còn. Ông đã kiên nhẫn, đã chờ đợi, không phải một năm, mà những ba năm. Ông chủ đã ra một quyết định cho người làm vườn : “Vậy anh chặt nó đi, để làm gì cho hại đất” (c.7). Rõ ràng quyết định này không do sự tàn ác hay nóng nảy. Chặt đi khi chẳng còn gì để hy vọng, khi chờ đợi đã mỏi mòn. Lời van xin của người làm vườn, người đã chăm sóc cây vả từ nhiều năm đã khẩn cầu với ông chủ : “Xin cứ để cho nó lại năm nay nữa” (c.8). Người ấy xin cho cây vả một cơ hội, cơ hội duy nhất và cuối cùng để tránh cái chết chắc chắn. “Tôi sẽ vun xới, bón phân. May ra sang năm nó có trái…” Cây vả cằn cỗi vẫn còn được hy vọng, còn được chăm sóc. Không thấy ông chủ phản đối, chắc ông đồng ý chờ thêm một năm. Cả ông chủ cũng nuôi lại niềm hy vọng. Cuối cùng cây vả cằn cỗi này có ra trái không, có bị chặt không ? Dụ ngôn không cho ta câu trả lời. Vì câu trả lời sẽ dành cho mỗi người trong chúng ta.

Tôi chính là cây vả ấy. Tôi đã được trồng, được yêu, được hy vọng, được chờ, được chăm bón. Bao điều lớn nhỏ Chúa làm cho đời tôi từ trước đến nay. Hoa trái của cây vả đời tôi có tương xứng với những gì Chúa ban không ? Tôi suy nghĩ về sự kiên nhẫn của Chúa và cả sự thất vọng của Ngài nữa. Chúa vẫn muốn cho tôi tiếp tục sống trên đời. Mỗi ngày sống là quà tặng của lòng thương xót. Còn sống là còn cơ hội để sinh trái, để bày tỏ lòng sám hối ăn năn. Dù sao câu kết của người làm vườn tốt bụng vẫn là một đe dọa nếu chúng ta không chịu sám hối ăn năn : “Nếu không ông cứ chặt nó đi !” (c.9).

Lạy Chúa,

Như thánh Phaolô trên đường về Đamát,

xin cho con trở nên mù lòa vì ánh sáng chói chang của Chúa,

để nhờ biết mình mù lòa mà con được sáng mắt.

Xin cho con đừng sợ ánh sáng của Chúa,

ánh sáng phá tan bóng tối trong con và đòi buộc con phải hoán cải.

Xin cho con đừng cố chấp ở lại trong bóng tối chỉ vì chút tự ái cỏn con.

Xin cho con khiêm tốn để đón nhận những tia sáng nhỏ mà Chúa vẫn gửi đến cho con mỗi ngày.

Cuối cùng, xin cho con hết lòng tìm kiếm Chân lý để Chân lý cho con được tự do.

 

 

114.864864865135.135135135250