13/08/2018 -

Phút cầu nguyện mỗi ngày

87
01/8-Thánh Bênađô Vũ Văn Duệ


 
Ngày 01/8
Thánh
Bênađô Vũ Văn Duệ
(1755 – 1838)
Hy sinh từ bỏ  


Thánh Benarđô Vũ Văn Duệ sinh ra và lớn lên trong giai đoạn bắt hại đạo gay gắt vào năm 1755, tại làng Quần Anh Hạ (Quần Phương), tỉnh Nam Định. Dù vậy, lời mời gọi dấn thân phụng sự Chúa và tha nhân vẫn âm vang mạnh mẽ, thôi thúc cậu Bênarđô Duệ dâng mình cho Chúa từ thuở thơ bé. Đường theo Chúa có chút gập ghềnh trắc trở bởi thời thế khó khăn nên mãi đến năm 40 tuổi, thầy Duệ mới được thụ phong linh mục. Ngọn lửa hăng say nhiệt thành vì nước Chúa có từ buổi ban đầu ấy vẫn hằng nung nấu trong tâm hồn, nay cháy bừng lên, khiến cha hết lòng lo cho phần rỗi các linh hồn, tận tình phục vụ Hội Thánh. Không những thế, cha Duệ còn tìm đến với “những con chiên khác không thuộc ràn, những con chiên ngoại giáo” để đưa về đàn chiên của vị Mục Tử Tối Cao. Sức hút nơi cha Duệ tỏa lan cho mọi người không hệ tại ở những lời giảng, lời giáo huấn nhưng bằng chính đời sống dạt dào hương thơm thánh đức, cùng sự hãm mình, hy sinh tự nguyện và sự khắc khổ, nhiệm nhặt. Khi đã ở độ tuổi 80, trong những tháng ngày hưu dưỡng, cha vẫn không quên dâng lên Chúa những hy sinh khác là sự đau yếu, bệnh tật và những lời khẩn nài để cầu nguyện cho việc mở mang Nước Chúa.

Con thuyền đời cha êm đềm lướt trôi giữa biển đời dậy sóng, nhưng tất cả lại đảo ngược vào năm cha 83 tuổi, khi cha Duệ biết Đức Cha Y bị bắt. Lúc đó, lời nói năm xưa của cha “xin được theo Đức Cha nếu ngài bị bắt” được thực hiện.

Ngày 04/7/1838, cha Duệ bị bắt và tống ngục. Vì tuổi cao sức yếu, cha không phải chịu roi đòn, nhục hình nhưng phải mang gông. Quan quân nói với cha, nếu cha bước qua Thánh Giá, cha sẽ được tha về. Để thêm hoàn trọn lễ tế hiến dâng, cha nhất quyết không làm theo lệnh quan, thêm vào đó, cha già càng gia tăng hy sinh hãm mình tự nguyện. Cha hy sinh chịu lạnh dưới trời mưa dột. Cha hy sinh không nằm chiếu nhưng nằm dưới đất và không nhận chăn mền. Hy sinh ấy cha gẫm suy Chúa nằm trên Thánh Giá và “chẳng chỗ tựa đầu.” Thế nên, chỉ gần một tháng sau ngày bị bắt (10/8/1838) cha đón nhận triều thiên tử đạo. Đức Lêo XIII đã tôn phong cha lên hàng chân phước vào ngày 27/5/1900 và Đức Gioan Phaolô II đã nâng cha lên bậc hiển thánh 19/6/1988.

Vâng, cuộc truy tìm chân lý và lẽ sống của chiến sĩ nước trời Bênarđô Vũ Văn Duệ đã hoàn tất với phần thưởng lớn lao là hạnh phúc vĩnh cửu. Tất cả là nhờ biết bao hy sinh âm thầm, sẵn sàng quên đi chính mình, cùng niềm tin kiên vững không gì lay chuyển của cha Bênarđô. Chiêm ngắm cuộc đời của thánh Bênarđô Vũ Văn Duệ, bạn và tôi, chúng ta sẽ dễ dàng hơn để chân nhận điều mà Lev Tolstoy đã nói: “Ta càng ít chú ý tới thân thể ta, thì ta sẽ càng thu được nhiều hơn trong cuộc sống tâm linh của mình. Ta phải chọn cái gì là quan trọng hơn đối với mình. Để có đức tin chân thực, ta phải quên đi chính mình. Để quên mình ta cần có đức tin… Mỗi người cần phải sẵn sàng hi sinh cuộc sống thể xác cho cuộc sống tâm linh.”
[1]

Ngày nay, dường như người ta ngại hy sinh nhiệm nhặt, ngại dấn thân phục vụ anh chị em mình trong những môi trường nghèo khổ và khó khăn. Vì thế, vinh phúc tử đạo mà cha Duệ nhận lãnh lại càng thêm rạng ngời, đáng cho hậu thế nghiệm suy. Giữa những tháng ngày mong chờ được chết vì Chúa, dù cha Duệ đã ở độ tuổi ngoài 80, vậy mà cha vẫn gia tăng khổ chế và rất nhiều những hi sinh tự nguyện vì yêu Chúa.

Ước mong sao cùng với thánh Bênarđô Duệ, những ngày sống của ta luôn là những chuỗi ngày nối dài trong cuộc chiến giữa ta với ta, không phải qua những phương thế mà năm xưa cha Duệ đã làm, nhưng đơn giản là thực thi những điều thiện hảo cho đời, cho người từ trong tư tưởng, lời nói đến hành động đầy tình bác ái yêu thương; là sự trân quý từng chén cơm, tấm áo… vốn là những thứ vật chất có vẻ như tầm thường, song rất nhiều người nghèo khổ lại không thể có được. Thiết nghĩ với những phút giây tử đạo liên lỉ mỗi ngày, ta mới có thể vui mừng lãnh lấy hào quang vinh phúc mai sau.

Lạy Chúa, xung quanh con còn có biết bao nhiêu anh chị em nghèo khổ thiếu miếng cơm, manh áo. Xin cho con biết hi sinh giảm bớt những của cải phung phí dư thừa; xin cho con biết chia sẻ ngay cả khi trên bàn ăn của gia đình chúng con cũng chỉ vừa đủ để hưởng dùng. Amen
 
[1] Lev Tolstoy, Suy niệm mỗi ngày, tr.78.
114.864864865135.135135135250