20/08/2018 -

Phút cầu nguyện mỗi ngày

175
21/8-Thánh Giuse Đặng ĐÌnh Viên
Ngày 21/8
Giuse Ðặng Ðình Viên
(1787-1838)
Nên như Mục Tử Tối Cao

 


Công đồng Vat II trong Sắc lệnh về Thánh chức Linh mục đã nói: “Khi trở thành hiện thân của Đức Kitô theo chức vụ của mình, mỗi linh mục cũng nhận được ơn ban đặc biệt, để khi phục vụ đoàn dân đã được trao phó cho ngài cũng như toàn thể dân Chúa, các ngài có thêm khả năng vươn đến sự hoàn thiện của chính Đấng đã trao tác vụ cho các ngài, và để sự yếu đuối của xác thịt phàm nhân được chữa lành nhờ sự thánh thiện của Đấng vì chúng ta đã trở nên vị Thượng Tế thánh thiện, vô tội, vẹn toàn, tách biệt khỏi các tội nhân (Dt 7,26).”[1] Ý tưởng này hướng chúng ta đến hình ảnh vị Mục Tử Tối Cao là Chúa Giêsu và đặc biệt là thánh linh mục tử đạo Giuse Đặng Đình Viên môn sinh theo sát Ngài.

Giuse Đặng Đình Viên sinh năm 1784 tại làng Tiên Chu, huyện Tiến Lữ, tỉnh Hưng Yên. Thuở thơ bé, cậu Viên đã chuyên chăm tập luyện nhân đức và nuôi dưỡng ước mơ trở thành linh mục. Lớn lên, cậu Viên cố tâm tu luyện và chuyên chăm trau dồi các kiến thức thần học cùng các môn thánh khoa. Đến năm 37 tuổi (1821), thầy Giuse Viên được thụ phong linh mục. Từ đây, cha đến với rất nhiều họ đạo trong tinh thần hăng say, dấn thân phục vụ các linh hồn, ân cần chăn sóc con chiên và nhiệt tâm truyền giáo cho lương dân.

Trong suốt thời gian 17 năm làm linh mục, gian nguy, khó khăn của buổi cấm đạo càng làm cho đức tin của cha Giuse Viên được củng cố. Cha hết lòng cho các hoạt động tông đồ, thi hành sứ vụ mục tử.

Ngày kia, quan quân thu giữ được những bức thư mà cha Viên nhờ một thầy giảng đem đi gửi cho hai Đức Cha và bốn anh em linh mục khác. Quan cho quân lính truy tìm cha khắp nơi. Cha Viên tìm cách ẩn trốn và được giáo dân giúp đỡ. Thế nhưng, hai người trong thân tộc vì tham tiền nên đã chỉ điểm chỗ cha ẩn náu. Cha Viên bị bắt trói hai tay, chịu mang xiềng hai chân, chịu mang gông nơi cổ, chịu sự tra tấn nơi ngục tù rất dã man. Quan hứa hẹn sẽ tha ngay nếu cha bước qua Thánh Giá. Cha trả lời nhanh chóng rõ ràng và thẳng thắn rằng: Tôi luôn xác tín sự diện của Chúa trên Thánh Giá và tôn kính Người trên hết mọi sự. Câu trả lời thẳn thắn và sự xác tín mạnh mẽ của cha Viên càng làm cho quan quân tức giận. Vì thế, chỉ 20 ngày sau khi bị bắt, cha Giuse Đặng Đình Viên đã bị điệu ra pháp trường.

Cha Viên đi chịu tử đạo trong niềm vui của người vai mang thập giá Chúa Kitô, lòng ngập tràn niềm tri ân, cảm tạ vì được trở về quê trời vĩnh cửu. Ngày ấy, ngày 21/8/1838 máu tử đạo của Giuse Đặng Đình Viên đổ ra không những minh chứng cho một đức tin kiêu hùng, một tình yêu nồng thắm mà còn thể hiện một sự tha thứ, khoan dung thật lòng dành cho hai người trước đây đã tố giác Cha.

Đức Lêo XIII tôn phong cha lên bậc chân phước ngày 27/5/1900 và Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II suy tôn cha lên bậc hiển thánh ngày 19/6/1988.

Tấm gương cuộc đời của Thánh Tử Đạo Giuse Đặng Đình Viên luôn mãi ngời sáng, để ngày nay, không chỉ các vị mục tử soi mình, nhưng còn hướng ánh nhìn của hết thảy chúng ta, để ai nấy biết xóa đi những vết mờ đục trong các mối tương quan với tha nhân, để sự nhạy cảm, lòng trắc ẩn được làm mới lại, để sự dửng dưng vô cảm sẽ không còn và để cho định nghĩa “Thiên Chúa là Tình Yêu” ngày càng lan tỏa.

Ước mong sao ta luôn ghi nhớ: “Nếu chỉ yêu thân xác mình, thì sẽ mang sự khổ đến cho kẻ khác. Bạn sẽ trở thành cái mà bạn yêu. Nếu bạn yêu những sự thế trần thế, bạn sẽ trở thành “thế tục.” Nếu bạn yêu Thượng Đế, thì bạn sẽ trở nên thành phần của Thượng Đế. Chỉ có tình yêu không có giới hạn, tình yêu vô điều kiện mới là vĩnh cửu.”[2]

Lạy Chúa Giêsu vị mục tử tối cao:
  • Chúa đã tự nguyện hy sinh mạng sống: Xin cho linh mục là những người Chúa chọn, biết hy sinh quên mình vì Chúa và vì anh chị em.
  • Chúa đã vâng lời bằng lòng chịu chết: xin cho linh mục biết vâng phục ý Chúa, bằng lòng bỏ những ý riêng, dấn thân phục vụ, để nên hình ảnh của Chúa giữa trần gian.
  • Chúa đã minh chứng tình yêu: xin cho linh mục minh chứng tình yêu bằng đời sống chứng tá của mình.
  • Chúa Giêsu hạt giống mục nát: xin cho linh mục cũng biết quên mình để Hội thánh trổ sinh nhiều hoa trái.
 
[1] Công Đồng Vat II – Chương III – Sắc lệnh thánh chức linh mục.
[2] Lev Tolstoy, Một kho tàng minh triết, tr.25.
114.864864865135.135135135250