18/06/2018 -

Tản văn

134
Ước mơ của con với Chúa

ƯỚC MƠ CỦA CHÚA VÀ CON

Maria Nguyễn Thị Dự

 
Sống trong cuộc đời, mỗi người chúng ta cần lắm những ước mơ. Dù chỉ là những ước mơ vô cùng nhỏ bé hay là những ước mơ lớn lao, dù những ước mơ ấy có trở thành hiện thực hay mãi mãi chỉ là ước mơ thì nó cũng rất cần thiết. Thật vậy, ước mơ chính là nhựa sống để nuôi dưỡng tâm hồn ta lớn lên, sống có mục đích, và là động lực giúp cho ta vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống để vươn tới một tương lai tươi sáng.

Chính Chúa Giêsu cũng mang trong mình một ước mơ Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!” (Lc12,49). Ngọn lửa mà Chúa Giêsu muốn nói ở đây là lửa của Thánh Thần, lửa của yêu thương. Đáp lại lời mời gọi đầy yêu thương của Thầy Giêsu, tôi đã bỏ lại sau lưng những ước mơ và hoài bão rất riêng của tuổi trẻ để cùng ấp ủ một ước mơ với Chúa là đem ngọn lửa yêu thương chiếu soi gian trần. Khi bỏ lại tất cả như thế để bước vào Hội Dòng với đặc sủng rất riêng của người tu sĩ Đa Minh, ước mơ của tôi một lần nữa được hòa lẫn với ước mơ của Dòng là khát khao dẫn đưa các linh hồn trở về với Chúa qua sứ vụ loan giảng Tin Mừng.

Nhìn lại chặng đường đã qua với biết bao biến cố thăng trầm của cuộc sống, tôi thầm cảm tạ Chúa và biết ơn Hội Dòng đã đón nhận, nuôi dưỡng và làm cho ước mơ đời dâng hiến của tôi được triển nở mỗi ngày qua sự đồng hành và hướng dẫn của quý Bề trên, quý Dì hữu trách và quý chị em cùng sống bên tôi. Tuy nhiên, tình yêu đòi hỏi phải hy sinh; ước mơ để thành tựu cần phải nỗ lực vun đắp mỗi ngày.

Sống trong một thế giới đang trên đà tục hóa như hiện nay, nhu cầu khẳng định chính mình nơi con người ngày càng gia tăng. Đây là một trong những bước tiến cho những người thành đạt nhưng cũng có thể trở thành một trong những điều khiến con người trở nên vị kỷ, chỉ biết sống cho riêng mình mà quên xây dựng tình liên đới với tha nhân. Thực trạng này không những tồn tại và phát triển mạnh mẽ trong xã hội nhưng còn đang dần len lỏi vào trong đời sống của người tu sĩ hôm nay. Đứng trước xu hướng của thời đại, công đồng Vatiacano II đã lên tiếng: “Con người là thụ tạo duy nhất được Thiên Chúa dựng nên vì chính họ và con người chỉ thực sự là người khi thành thực hiến dâng[1] Hiến dâng ở đây phải chăng là sự mở lòng ra để trao ban, để đón nhận, để tương quan, để thắp sáng trong nhau những ước mơ và cùng chung tay xây dựng Hội Dòng?

Bản chất của người tu sĩ không cho phép tôi được an nhiên, bằng lòng với thái độ thực dụng, chạy theo các xu thế của thời đại. Trong cõi lòng thẳm sâu, Chúa không ngừng mời gọi tôi trở về với căn tính đích thực của người tu sĩ, trở về với ước mơ của Chúa và của Hội Dòng để yêu thương và làm cho thế giới này bùng cháy lên ngọn lửa của tình yêu  - của Tin Mừng, của sự bình an và hạnh phúc đích thật.

Đời sống Đa Minh đề cao đời sống cộng đoàn, tôi được mời gọi sống trong tình hiệp nhất, nâng đỡ và chia sẻ với các chị em, với sứ mạng, với những thao thức của Hội Dòng. Tôi đã cảm nghiệm được rằng tôi chỉ thực sự tồn tại khi tôi biết cho Chúa và những người xung quanh trong sự tôn trọng và yêu thương. Một khi tôi biết chân thành đón nhận và trao ban, tin tưởng và sẻ chia là tôi đã biết mở lòng để tạo nên những mối tương quan tốt đẹp. Mỗi người đều có nhân vị và tự do, vì thế khi tôi mở lòng đối thoại với người khác là tôi đang đón nhận sự hiện hữu của anh chị em trong tôi và của tôi trong chị em, để tạo nên sự tương đồng, hỗ tương trong niềm tin, tạo nên một lịch sử nghĩa tình. Khi tôi dám tin tưởng và dấn thân cho lý tưởng là tôi đang bước ra khỏi chính mình, bước ra khỏi sự ích kỷ, tính toán cá nhân để sống cho ước mơ và sứ mạng của Hội Dòng. Sứ mạng ấy không chỉ là những lời rao giảng hùng hồn, những phong cách đầy ấn tượng, nhưng còn là một cuộc sống chứng tá đầy yêu thương. Cuộc sống ấy chính là dấu chỉ hùng hồn nhất, thuyết phục nhất, để qua đó mọi người nhận biết và tin vào Tin Mừng.

Một khi đã từ bỏ tất cả mọi sự: gia đình, quê hương, bạn bè, sự nghiệp để cùng chung chia cuộc sống với những chị em mà trước đây tôi chưa hề quen biết, cùng dấn thân cho một lý tưởng, cùng chung một đoàn sủng của Hội Dòng, tôi được mời gọi sống và làm việc theo tinh thần chung, biết hy sinh cho công đoàn, biết chia sẻ những gánh nặng, những mong ước của Hội Dòng, biết tích cực đóng góp và bảo vệ những gia sản quý báu của hội dòng. Gia sản đó có thể là những truyền thống quý báu của Hội Dòng, hay những tài năng, những cống hiến đầy tâm huyết của chị em, và cả những cơ sở vật chất được gầy dựng vì lợi ích của tất cả các thành viên của Hội Dòng. Để đạt được điều này, tôi cần có tình yêu mến cộng đoàn như gia đình thứ hai của mình, để từ đó tôi có thể dễ dàng tin tưởng và yêu mến theo tinh thần Mình vì mọi người – Mọi người vì mình.” Đây là phương châm sống quý giá trong đời sống chung. Ai cũng có “cái tôi”, nhưng ai cũng cần sự chia sẻ và yêu thương mỗi khi vấp ngã.  Nếu chúng ta cùng nắm tay nhau, nâng đỡ và hỗ trợ nhau thì giá trị của mỗi cá nhân càng tỏa sáng, khả năng và ước mơ của mỗi người có điều kiện để phát huy, ước mơ của Hội Dòng được thành tựu, cũng như  màu sắc trong  cầu vồng chỉ có ý nghĩa khi cùng nhau xuất hiện. Chỉ khi từ bỏ cái riêng để dâng hiến và phục vụ cho cái chung  thì ta mới có thể tìm thấy niềm vui và sự sống viên mãn như lời của nhạc sĩ Phanxicô đã từng nhắc đến trong Lời kinh hòa bình: “Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân, chính khi hiến thân là khi được vui sống, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.”

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã đem ngọn lửa Tình Yêu vào mặt đất và Ngài những ước mong Lời tình yêu ấy được bùng cháy khắp mọi nơi. Xin Chúa đốt nóng tâm hồn con bằng  tình yêu của Chúa để con hân hoan ra đi thực thi ước mơ của Chúa cũng là ước mơ của Hội Dòng và của chính bản thân con. Nhưng Chúa ơi, cuộc đời hôm nay vẫn còn đó biết bao bóng tối đang vây phủ chúng con: Bóng tối của bất công, của hận thù, chia rẽ, của nghèo đói, lạc hậu… và bóng tối ở ngay trong lòng chúng con. Bóng tối thì dày đặc mà ngọn lửa của con lại quá yếu đuối. Xin Chúa luôn đồng hành và ban ơn trợ giúp để con vượt thắng cám dỗ và nguy nan trên đường đời, để ngọn lửa yêu thương trong tâm hồn con có thể cháy mãi, sáng mãi. Xin cho mỗi thành viên trong hội dòng con đều được thắp sáng và đan kết trong một vầng sáng lớn của Hội Dòng, có Chúa là tâm điểm và nguồn mạch của đời sống chúng con. Xin cho chúng con luôn biết nắm lấy tay nhau, che chở và nâng đỡ nhau cùng tiến bước trên con đường đến với bến bờ của ước mơ. Amen
 
[1] CĐ Vaticanô II, Hiến chế mục vụ Gaudium et Spes, 24: AAS 58 (1966) 1045.
114.864864865135.135135135250