Ngày 19/12 Thánh Phan-xi-cô Xa-vi-ê Hà Trọng Mậu
...
18/12/2024
1864
Phan-xi-cô Xa-vi-ê Hà Trọng Mậu sinh năm 1790, tại Kẻ Riền, tỉnh Thái Bình. Vốn xuất thân trong một gia đình đạo đức, cậu được cha mẹ cho đi tu từ nhỏ. Sau khi nhận tu phục, thầy được sai đến giáo xứ Kẻ Mốt. Thầy Mậu hiền lành, nhiệt tâm, tận tụy nên được nhiều giáo dân phụ giúp cho việc truyền giáo.

Tinh thần truyền giáo
Phan-xi-cô Xa-vi-ê Hà Trọng Mậu sinh năm 1790, tại Kẻ Riền, tỉnh Thái Bình. Vốn xuất thân trong một gia đình đạo đức, cậu được cha mẹ cho đi tu từ nhỏ. Sau khi nhận tu phục, thầy được sai đến giáo xứ Kẻ Mốt. Thầy Mậu hiền lành, nhiệt tâm, tận tụy nên được nhiều giáo dân phụ giúp cho việc truyền giáo.
Trong thời kỳ bách hại đạo gay gắt, các nhà truyền giáo là đích nhắm của quan quân. Thầy Mậu cũng bị quan quân bắt như bao nhà truyền giáo khác. Họ đánh đập và buộc thầy phải bước qua Thánh Giá mà chối đạo. Tưởng chừng như thầy sẽ lùi bước. Vậy mà, nơi tù đày ấy, thầy cùng các bạn vẫn luôn tín thác vào Chúa, cùng đọc kinh chung, ăn chay cầu nguyện… để vượt qua hết những lời dụ dỗ ngon ngọt, rồi đến đòn roi tra tấn khủng khiếp, quyết giữ vững đức tin. Không dừng lại ở đó, thầy Mậu còn dạy giáo lý và giúp cho nhiều tù nhân tin theo Chúa Ki-tô. Trong một lá thư viết cho cha Huấn, thầy kể: “Những người được rửa tội trong ngục lên tới 14 rồi! Sáu người đã thuộc các kinh đọc hằng ngày, còn tám người kia thì thuộc ít, nhưng vẫn vui vẻ học đạo. Ngày 13/01/1839 vua truyền xử tử mấy tên tù, trong số đó có ba người con đã rửa tội trước và hai người nữa con mới rửa tội trước khi ra pháp trường. Khi bị đem đi xử, những người này cứ đọc kinh to tiếng và phó linh hồn cho Chúa Giê-su…”
Sau nhiều lần các quan cho gọi thầy Mậu và các bạn ra hầu tòa để thẩm xét, nhưng lần nào thầy cũng cương quyết giữ vững đức tin. Lần cuối cùng trước khi phải ra pháp trường xử tử, các quan dụ dỗ: không cần bước qua ảnh tượng, chỉ cần bước đi chung quanh ảnh tượng thì cũng được thả cho về. Thầy Mậu cương quyết không thực hiện bất cứ hành động trá hình nào tỏ ra chối bỏ Chúa. Ngày 19/12/1839, thầy Phan-xi-cô Hà Trọng Mậu vui mừng tiến ra pháp trường lãnh phúc tử đạo.
Vào tù, không đồng nghĩa với việc kết thúc hết mọi hy vọng, bởi “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, tội nhân nào cũng có một tương lai”. Ước gì các tù nhân không đánh mất niềm tin và hy vọng vào cuộc sống. Vào tù, con người bị tước đi quyền công dân, nhưng quyền làm con Chúa thì muôn đời không ai tước đi được. Những ai đã tin Chúa Ki-tô hãy giữ vững đức tin cho mình và giới thiệu cho người chưa tin. Việc truyền giáo cho các tù nhân sẽ rất hữu hiệu khi có sự đóng góp của chính các tù nhân có đạo, như trường hợp của Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.
Lạy Chúa, chúng con là những con người tội lỗi. Chúng con cần được Chúa xót thương. Nhưng lạy Chúa, nơi chúng con lại thiếu lòng thương xót đối với anh chị em đồng loại, nhất là với những ai đang trong chốn lao tù. Chúng con còn gièm pha, kỳ thị, xa lánh những người từng là “tù nhân”. Xin cho mỗi ngày sống của chúng con là những hy sinh, bác ái. Xin cho chúng con biết vui vẻ đón nhận những anh chị em trong cảnh lao tù. Xin cho chúng con hăng say dấn thân cho công cuộc truyền rao Lời Chúa, để danh Chúa được truyền đến nơi các nhà tù - nơi mà thường bị mọi người bỏ qua. Amen.
TIN LIÊN QUAN
SỐNG LỜI CHÚA MỖI NGÀY
""
()
AUDIO - SUY NIỆM