Gierusalem...ngày...tháng...năm
Có ai ở đây không ?
Sao lạ nhỉ! Không có tiếng trả lời mà như có dấu vết người nào đó hiện diện !
Bác Phêrô và các chú hôm trước đã chôn Thầy và lấp cửa mồ bằng tảng đã lớn, ai đã lăn ra?
Trộm mà đến đây thì đến với mục đích gì? Ai lấy xác Thầy và để ở đâu ?
Câu hỏi thì nhiều mà câu trả lời thì chưa !!!
---------------------------
Chị Maria Magdala,
Em nghe chị thì thầm tự hỏi chuyện gì đó, nhưng em
cũng không có câu trả lời ! Có điều, câu chuyện này rất nhiều mâu thuẫn :
Gioan nói chị đi ra mộ lúc trời còn tối, đó là canh cuối
theo cách chia của người Roma, khoảng từ 3 đến 6 giờ sáng. Trời còn tối đến mức
không thể nhận ra bạn cố tri dù khoảng cách chỉ bằng ném một hòn đá. Nhưng Luca
lại nói trời tảng sáng, vậy sáng hay tối ?
Sáng hay tối không chỉ tùy thuộc vào thời gian ban
ngày hay ban đêm, nhưng còn vào tâm trạng con người. Chị nhìn thấy Thầy phục
sinh mà tưởng là người làm vườn; vậy lúc đó là ban ngày nhưng lòng chị vẫn còn
trong đêm vì không nhận ra Đấng chị từng mến mộ và đi theo làm môn đệ.
Trời tối, vì Thầy là Ánh Sáng, mà Thầy đã chết nên ánh
sáng dường như tắt lịm. Khi trời tảng sáng, đó như dấu hiệu cho biết Thầy sẽ sống
lại và chị sẽ gặp Thầy. Chỉ khi có sự hiện diện của Thầy lúc đó mới có ngày và có
ánh sáng.
Một câu hỏi khác : Chị đi ra mộ một mình hay đi với người
khác ? Gioan nói chỉ có mình chị, Mátthêu nói có chị và hai bà, Marcô nêu ra ba
bà và Luca thì “nhiều bà”, trong đó nêu tên ba bà và thêm “cùng với các phụ nữ
khác”. Vậy chỉ có mình chị ra mộ hay nhiều đồng nghiệp cùng đi ? Hình như Gioan
muốn dành cho chị vị trí đặc biệt nên chỉ nêu tên chị, bởi chị đã “yêu mến nhiều”
nên được vinh dự thấy dấu hiệu sự phục sinh trước. Nhưng em
tin truyền thống Tin Mừng Nhất lãm hơn, chị là phụ nữ có thể đi một mình khi trời
còn đêm tối sao? Hơn nữa nơi hành hình Thầy ở ngoài thành Giêrusalem,
điều nguy hiểm mà một phụ nữ không thể hay khó thực hiện một mình! Mặt khác chị nói “chúng tôi chẳng biết người
ta để Người ở đâu”; nếu có mình chị sao lại dùng “chúng tôi”? Nhưng thôi chuyện
một người hay nhiều người để sang một bên. Bây giờ, hãy xem chị thấy gì và kể
gì.
Chị ra mộ để làm gì? Gioan không nói nhưng các tác giả khác cho biết chị
ra “để tẩm liệm”, nhưng hôm thứ sáu đã tẩm liệm rồi! Mátthêu nói “ra để xem mộ”.
Phải chăng lòng mến sâu đậm, tình yêu lớn lao dành cho Thầy nên chị muốn được ở
gần, chia sẻ tất cả những gì vừa trải qua trong cuộc khổ nạn! Chị thấy gì? Ga
chỉ nói chị nhìn thấy tảng đá lăn ra, đó là cái nhfin bằng con mắt thể lý, nên
chưa có gì đặc biệt. Nhưng cũng có thể cái nhìn kèm sự hiểu biết đích thực đưa
tới đức tin, hoặc nhìn chiêm ngưỡng và hiểu, nhưng ở đây chị lại chưa hiểu nên
đặt câu hỏi về việc “ai lấy xác Người?”. Thực ra, đức tin là ân huệ Chúa ban, về
phía con người cần được học hỏi, cảm nghiệm và sống. Điều này chị đã làm và quả
thật chị trở thành người “Môn đệ đầu tiên loan báo về mầu nhiệm Phục sinh”. Chị
nhìn vào mộ và phát hiện thi hài không còn ở đó.
Mâu thuẫn tiếp theo : các môn đệ đã đóng cửa mồ thật kỹ,
vậy mà không ai lăn, nhưng sao tảng đá khổng lồ lại di chuyển sang một bên từ
sáng sớm? Chị nói “người
ta đã đem Chúa đi khỏi mộ!” Chị có thấy tận mắt điều đó không mà khẳng định như
vậy?
Bác Phêrô và người môn đệ kia cũng đi ra mồ, “người
kia” là ai? Tin Mừng Gioan nhắc đến năm lần “người môn đệ Đức Giêsu thương mến”.
Phải chăng khi không nhắc tên là nói đến chính mình? Không rõ là ai,
nhưng hình như có dung mạo giống Giuse, con yêu quý của Giacop? Có người
cho rằng môn đệ đó là em bé đã tặng năm chiếc bánh và hai con cá. Đó là những
giả thiết. Điều chắc chắn là người đó thuộc nhóm Mười Hai, cùng với Anrê đến với
Thầy Giêsu bên bờ sông Giođan, có vị trí ưu tiên trong bữa tiệc ly, và được Thầy
trao Mẹ Maria trước khi lìa thế.
Không xác định danh tính có lẽ để mỗi người chúng ta có
thể đồng hóa mình với người môn đệ ấy. Vì
ai trong chúng ta cũng là người được Chúa thương mến, cũng được mời gọi sống và
và loan truyền đức tin, cũng được mời gọi đón tiếp và chăm sóc tha nhân.
Bác Phêrô và người môn đệ kia cùng chạy. Họ chạy rất
nhang, như thể có điều gì thôi thúc mạnh mẽ. Nhưng đến nơi, người kia lại không
vào mà chỉ “đứng ở ngoài”. Phải chăng kính trọng bác Phêrô nên để bác ấy vào
trước? Hay sợ nhiễm uế theo luật Dothái, vì liên quan đến xác chết? Có lẽ chị cũng
chẳng biết trả lời sao; có thể tác giả muốn ghi lại chi tiết vì đó là quan trọng,
nhấn mạnh sự khởi đầu của mầu nhiệm Phục sinh, quý giá đến độ một chi tiết nhỏ
cũng không bỏ sót, ghi lại cách trung thực nhất có thể và cũng để cho độc giả tự
do đặt câu hỏi và suy nghĩ!
Câu cuối thật đẹp : “ông đã thấy và đã tin”. Một cái
nhìn dẫn tới đức tin : thấy bằng mắt thể lý và tin bằng cặp mắt thần linh, vì
nhớ lại trước kia Thầy đã nói nhiều lần.
Chạy ra mộ, thấy và tin. Nhưng thấy gì? Chỉ thấy các băng
vải, khăn liệm và ngôi mộ trống vậy mà tin. Tin gì? Tin rằng Thầy
Giêsu đã sống lại; nhưng dựa vào đâu để tin? Môn đệ “kia” đã tin vì nhớ lại đã nhiều lần Thầy
loan báo về việc sẽ sống lại. Môn đệ “vô danh” này có sứ mệnh làm chứng, còn
Phêrô có sứ mệnh lãnh đạo cộng đoàn, còn chị là người loan báo Tin Mừng phục
sinh.
Ngày Chúa phục sinh là ngày của niềm vui, của ơn cứu độ
và bình an. Chị sẽ dần dần nhận ra Thầy, nhất là khi được gọi chính tên mình.
Đêm qua đi, ngày đang đến. Dù có đi trong đêm tối đức
tin như chị khi Thầy chết, vẫn sẽ có khoảnh khắc chuyển tiếp từ đêm sang ngày. Để
lúc rạng sáng, chúng ta sẽ nhận ra dấu hiệu sự sống của Đấng Phục sinh. Cuộc đời
con người cũng vậy: khi còn chìm trong nước
mắt, còn đi trong đêm tối là còn “chôn” Thầy trong mồ, trong khi Người đã sống
lại. Nhưng ngay trong bóng tối, đau khổ, yếu đuối và chán nản, vẫn có niềm vui
của Đấng “là ánh sáng” soi chiếu và mời gọi.
Cùng lắng nghe, chiêm ngắm, sống trong tĩnh lặng và nhẹ
nhàng tiến bước để gặp được Đấng là niềm vui và hạnh phúc vĩnh cửu!
Nt.
Catarina Thùy Dung
