11/10/2018 -

Khác

57
Suy niệm và cầu nguyện về Thánh Gioan Chaler Cornay Tân
Ngày 20 tháng 9
Thánh Gio-an Charles Cornay Tân
Linh mục thừa sai (1809-1837)

1. Suy niệm về cuộc đời và vinh phúc tử đạo.

Gioan Cornay Tân sinh ngày 28.02.1809, tại Loudun, trong một gia đình khá giả làm nghề bán vải của nước Pháp. Ngài là một nhà truyền giáo thuộc Hội Thừa sai Paris. Thánh Nhân bị xử lăng trì ngày 20 tháng 9 năm 1837 tại Sơn Tây dưới thời vua Minh Mạng. .  Ngày 27/5 năm 1900 Ngài được phong Chân phước bởi Giáo hoàng Lêô XIII, và  ngày 19/06 năm 1988, Giáo hoàng Gioan Phaolô II tôn phong ngài lên bậc Hiển thánh.

Sau khi học xong trung học, Jean Charles Cornay xin vào chủng viện Saumur, sau đó vào đại chủng viện Thừa Sai Paris năm 1830. Năm sau, Cha lãnh chức phó tế, và xuống tàu đi giảng đạo ở Viễn Đông. Khi đến Macao, bề trên phái Cha đến tỉnh Tứ Xuyên, Trung Hoa, nhưng vì khi đó đường vào Quảng Đông bị cấm ngặt, Cha phải đến Việt Nam

Sau khi được được Đức cha Harvard Du truyền chức linh mục ngày 20.04.1836 Cha chính thức xin ở lại Việt Nam và chọn tên Việt Nam là Tân. Sau đó cha được gửi đến xứ Bầu Nọ giúp thừa sai Marette. Hỗ trợ cho cha có hai thày giảng Phaolô Mỹ và Phêrô Đường, sau cũng bị bắt một ngày với cha

Cha bị bắt vì bị vu cáo tội phiến loạn. Các quan lính đưa Cha ra tòa và ép nhận tội. Cha trả lời : "Thưa quan, chúng tôi chỉ giảng đạo dạy người ta làm lành lánh dữ, dạy con cái kính thảo cha mẹ, dạy dân vâng phục vua quan. Tôi đâu thể đi ngược lại giáo huấn của mình mà chống đối nhà vua được”.


Cuối cùng quan kết án Cha chịu lăng trì. Ngày 20 tháng 9 năm 1937, Cha bị quan lính dẫn ra pháp trường Năm Mẫu, Sơn Tây. Đến nơi, Cha xin cầu nguyện một thời gian, rồi tự mình cởi áo và nằm trên thảm trải sẵn. Cha bị chém đầu và phân thây làm bốn khúc. Sau này, các giáo dân xứ Bách Lộc đến xin xác Cha và chôn cất tại dòng Mến Thánh Giá Chiêu Ửng.

Tình yêu hy sinh và từ bỏ. Cũng như bao vị thánh tử đạo khác,Thánh Gioan Charles Cornay  Tân đã mạnh dạn từ bỏ gia đình theo tiếng gọi truyền giáo. Một hôm trên đường đi, chuyến xe lửa chở ngài dừng lại ở một nhà ga gần quê cũ. Tức thì cha mẹ, anh chị em và bà con túa ra đón chào và hỏi thăm. Vì quá thương con, cha mẹ đã khá luống tuổi của ngài bèn nằm lăn ra trên đường đi, cố ngăn cản không cho con mình tiếp tục sứ mệnh Chúa đã giao phó. Nhưng Cornay đã can đảm quyết tâm bước qua mình cha mẹ già để sang Việt Nam giảng đạo.

Tình yêu chung thuỷ. Ngài yêu mến Chúa khi bình an, càng yêu mến Chúa trong những gian nan thử thách. Khi giảng đạo ở Ðàng Trong với khí hậu và thời tiết của vùng nhiệt đới, Ngài bị đủ các chứng bệnh, như sốt rét thương hàn, nhức đầu, đau tai, nhức răng, đau mắt v.v. Nhiều người khuyên Ngài trở về Pháp quốc để chữa trị, nhưng Ngài nói: "Chúa đã sai tôi đến đây. Tôi chọn Việt Nam làm quê hương thứ hai của tôi rồi, nếu có phải chết, tôi xin chết tại đây. Tôi không đi đâu nữa.

Đối với Thánh Cornay Tân, Thiên Chúa là trên hết. Thiên Chúa là tất cả. Lập trường của ngài là: “Tôi bị bắt và chịu cưc hình như thế này vì Chúa tôi thờ. Người là Thiên Chúa, Người làm chủ vạn vật. Tôi được chịu khổ như thế này  vì Người thì tôi lấy làm hạnh phúc lắm”.Và ngài đã dám đánh đổi điều cao quí nhất là mạng sống của mình để làm chứng cho niềm tin vào Thiên Chúa mà  ngài tôn thờ. Khi bị dụ dỗ phản đạo, chà đạp lên Thánh Giá, cha ôm Thánh Giá lên hôn một cách cung kính và nói: "Nếu quan lớn tha thì tôi về, còn việc bước qua Thánh Giá thì không bao giờ có thể xẩy ra được”.

Bị ép buộc nhận tội phản loạn, cha thẳng thắn trả lời:"Thưa các quan lớn, tôi chỉ chuyên lo giảng dạy đạo thật cho người ta, luôn khuyên bảo làm lành lánh dữ, dạy con cái thảo hiếu với cha mẹ, dạy dân chúng phải tùng phục vua quan, cầu nguyện cho vua quan biết thương dân trị nước. Như vậy làm sao tôi có thể làm ngược lại những điều chúng tôi khuyên dạy người dân? Không bao giờ tôi khuyên dân làm loạn. Tôi thà chịu đủ mọi cực hình, hơn là nhận tội không phạm đó, được sống đấy, nhưng phải mang tiếng xấu suốt đời” .

Ngài đã phải chịu đủ mọi thứ cực hình dã man, nhưng vì đức tin cha Cornay Tân đã “sống vì Đức Kitô và coi cái chết là một mối lợi”. Vì thế trong suốt thời gian bị bắt và hành xử, cha luôn cất cao tiếng hát để ca tung Đức Mẹ. Cha kể lại trong một lá thư rằng: “Thứ năm ngày 22.6, đoàn áp tải khởi hành từ sớm. Suốt con đường, tôi cầu nguyện nói chuyện và ca hát không ngừng. Dân chúng tụ tập và khen tôi vui vẻ quá”. Tiếng hát của cha khá độc đáo và kích thích sự tò mò của nhiều người. Mấy ngày liền, quan bắt cha phải hát, rồi mới cho ăn. Cha liền chọn một khúc thánh ca chúc tụng Đức Mẹ để hát. Từ đây cha bị nhốt vào tù gần ba tháng. Khi bị tra tấn bằng 50 roi kép bện bằng nhiều sợi dây, dầu mỗi sợi dây có một miếng chì, khiến thân thể cha bị rách da xé thịt, máu tuôn thấm cả y phục. Thế nhưng, cha không một lời kêu trách, đứng lên cha lại tiếp tục hát thánh ca.  Bị đưa ra pháp trường Năm Mẫu ngoài thành Sơn Tây. Ngồi trong cũi giữa đoàn lính tráng đông đảo, cha vẫn vui vẻ tươi cười đọc kinh và hát thánh ca.

Là con người, ai mà không sợ đau khổ, ai mà không tham danh tranh lợi, ai mà không tham sống sợ chết! Nhưng với ơn Chúa, Cha Cornay Tân đã thắng vượt những khổ hình dã man. Lòng yêu mến Chúa đã giúp ngài vượt thắng tất cả: thắng vũ lực, thắng quyền bính vua chúa trần gian, thắng ma quỉ, và thắng chính mình. Vì thế ngài xem nhẹ khổ hình, vui mừng và hãnh diện vì được chết cho đức tin.

Khi nhận bản án lăng trì, thánh nhân đã viết thư cảm ơn và gởi lời vĩnh biệt mọi người. Cha viết thư về cho gia đình: “Cha mẹ yêu quý, đừng buồn về cái chết của con. Đó không phải là ngày than khóc, mà là ngày vui mừng. Xin hãy nghĩ rằng sau những đau khổ ngắn ngủi con chịu thì con sẽ luôn nhớ đến cha mẹ trên Trời cao. Đến nơi xử, cha xin phép cầu nguyện một lát, rồi tự cởi áo và nằm trên thảm trải sẵn: “Lạy Chúa xin nhận lời con thống hối thay cho việc xưng tội, và máu con đổ ra thay cho bí tích xức dầu. Lương tâm con không vướng mắc tội trọng nào, nhưng không vì thế, con coi mình là công chính. Xin Đức Maria chứng gíam cho việc thống hối, và thanh gươm sẽ xức dầu cho con”.Đó là lời cầu nguyện và lời chia sẻ chân thành của linh mục Gioan Tân trong ngày bị xử tử. Trước mặt cha giờ đây, một Thiên Chúa công bằng xét định tội phúc, cũng là một Thiên Chúa yêu thương khoan hồng tất cả, khi con người dám dâng trọn vẹn vì tình yêu ngài

Cuộc đời chứng nhân của Thánh Gioan Charles Cornay Tân cho chúng ta những bài học sâu sắc về cuộc hành trình đức tin và cuộc đời dâng hiến. Cuộc đời thánh nhân  được tô điểm bằng muôn ngàn vạn nét. Nét căn bản nhất chính là niềm tin niềm hy vọng vào Thiên Chúa. Tin vào Chúa nên ngài đã chấp nhận tất cả mọi cực hình, vượt thắng mọi truân chuyên. Yêu mến Chúa Ki-tô và bước theo Người nên  ngài luôn sống niềm tín thác, lạc quan. Thực vậy, người sống niềm vọng phải luôn nhìn  thấy dấu hiệu của sự sống ngay trong đống đổ nát, chết chóc, phải thấy không bao giờ con người là thua cuộc, vì vẫn còn Thiên Chúa đỡ nâng. Chúng ta hãy tập nhìn cuộc đời với cái nhìn lạc quan của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ thất vọng về thế giới, càng không bao giờ thất vọng về con.

Trong lịch sử đời mình, thường những trang bi đát, tăm tối lại là những trang hào hùng nhất, và cái chết của Thánh Gioan Charles Cornay Tân cũng khởi đi từ những trang tăm tối như thế. “Cái chết chẳng có giá trị gì, chính sự sống mới làm nên muôn điều huyền diệu. Sự sống đó chính là tình yêu với tất cả những gì cao thượng và chân thật”(Trích trong: Cuộc Lữ Hành Đức Tin của Lm Px Đào Trung Hiệu). Thật vậy, nẻo đường hy vọng là nẻo đường rất đẹp, và chắc chắn dẫn chúng ta đến đích, bởi vì chúng ta biết chúng ta đặt niềm hy vọng vào ai, vào Đấng nào. Đức Giê-su chính là niềm hy vọng của chúng ta, Người đem đến cho chúng ta niềm hy vọng cứu độ, niềm hy vọng được sống vĩnh cửu. Vì Ngài đã nói: “Thầy đến để thế gian được sống và sống dồi dào”. Niềm hy vọng không phải chỉ là những ngôn ngữ sáo rỗng, những khẩu hiệu quảng cáo, những mớ lý luận và suy tư thần học suông, nhưng là chính cuộc sống của chúng ta. Làm sao trong mọi lúc, mọi nơi, mọi suy nghĩ, hành xử , chúng ta đều có thể toát nên niềm vui, niềm hy vọng. Chính khi sống được như thế là chúng ta đang bước theo đường lối mà Thánh Cornay Tân đã đi và đã đến đích trong ơn nghĩa Chúa.


2. Cầu nguyện

Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn thấm nhuần lời dạy của Đức cố Hồng Y Phan-xi-cô Nguyễn Văn Thuân: “Chấm mỗi chấm cho đúng đường sẽ đẹp. Sống mỗi phút cho đúng đời sẽ thánh. Đường hy vọng do mỗi chấm hy vọng. Đời hy vọng do mỗi phút hy vọng” để chúng con biết dâng trao cuộc đời cho Chúa, dám sống, dám hy sinh và dám dấn thân cho lý tưởng mà mình đã chọn theo gương Thánh Tử Đạo Gioan Charles Cornay Tân.

Maria Nguyễn Thị Thắm
                                                                                                

Trong tập sách SUY NIỆM VÀ CẦU NGUYỆN , Chị em Học viện đã tham khảo tài liệu từ các nguồn sách Công Giáo
  1. web@conggiao.info; http://gpcantho.com
  2. http://giesu.asia; http://www.huynhtruong.com
  3. www.tinmung.net/Các thánh /118ThanTDVN/INDEX.htm
  4. Nội san thần học, Số 77
Thiên Hùng Sử 117 Hiển Thánh Tử Đạo Việt Nam; Uống Nước Nhớ Nguồn; Các Thánh  Tử  Đạo  Việt  Nam trong Lịch Sử Giáo Hội  Công  Giáo, Những  Vị  Thánh  Giáo Hội  Việt   Nam  và  Thế  Giới Yêu Mến … Xin chân thành tri ân  tác giả của các sách: Cha Vinh Sơn Bùi Đức Sinh O,P.M.A. Cha Giáo Phan-xi-cô Đào Trung Hiệu.O,P. Cha Đa Minh Phạm Xuân Uyển SDB, Cha GioaKim Nguyễn Đức Việt Châu.SSS.
Ngày 10 tháng  11 năm 2015    
114.864864865135.135135135250