16/10/2020 -

Tin Giáo hội Hoàn Vũ

23
Sứ điệp Ngày Truyền giáo Thế giới 2020 của ĐGH Phanxicô

Con đây, xin hãy sai con (Is 6: 8)


 Anh chị em thân mến,

Tôi muốn bày tỏ lòng biết ơn của tôi đối với Thiên Chúa vì sự cam kết mà Giáo hội trên toàn thế giới đã thực hiện Tháng Truyền giáo Đặc biệt này vào tháng Mười năm ngoái. Tôi tin chắc rằng nó đã kích thích sự chuyển đổi truyền giáo trong nhiều cộng đồng trên con đường được trình bày với chủ đề: “Rửa tội và Sai đi: Giáo hội Đức Kitô về Sứ vụ Truyền giáo trên Thế giới.”

Trong năm nay được đánh dấu bởi những đau khổ và thử thách do đại dịch Covid-19 tạo ra, hành trình truyền giáo của toàn Giáo hội tiếp tục dưới ánh sáng của những lời được tìm thấy trong lời kêu gọi của tiên tri Isaiah: “Con đây, xin hãy sai con” (6: 8). Đây là câu trả lời mới chưa từng có đối với câu hỏi của Chúa: “Ta sẽ sai ai?” (sđd.). Lời mời này từ trái tim nhân hậu của Chúa, thách thức cả hai Giáo hội và nhân loại trong cuộc khủng hoảng thế giới hiện nay. “Giống như các tông đồ trong Tin Mừng, chúng ta đã mất cảnh giác trước cơn bão bất ngờ, bất an. Chúng ta đã nhận ra rằng chúng ta đang ở trên cùng một chiếc thuyền, tất cả chúng tôi đều mong manh và mất phương hướng, nhưng đồng thời quan trọng và cần thiết, tất cả chúng ta được kêu gọi để cùng nhau chèo chống, mỗi người chúng ta cần an ủi người khác trong lúc khó khăn. Trên chiếc thuyền này ... là tất cả chúng ta. Cũng giống như những tông đồ, những người nói một cách lo lắng bằng một giọng nói, nói rằng “Chúng ta đang tàn lụi” (câu 38), vì vậy chúng ta cũng đã nhận ra rằng chúng ta không thể cứ nghĩ về bản thân mình, mà chỉ có hợp quần chúng ta mới có thể thực hiện điều này” (Suy ngẫm ở Công trường Thánh Phêrô, ngày 27 tháng Ba năm 2020). Chúng ta thực sự bị hoảng sợ, mất phương hướng và sợ hãi. Đau đớn và chết chóc khiến chúng ta trải nghiệm sự mỏng giòn của con người, nhưng đồng thời nhắc nhở chúng ta về khát vọng sống sâu sắc và giải thoát khỏi cái ác. Trong bối cảnh này, lời kêu gọi truyền giáo, lời mời gọi bước ra khỏi chính chúng ta vì tình yêu của Thiên Chúa và người lân cận tự thể hiện như một cơ hội để chia sẻ, phục vụ và lời cầu nguyện có tác dụng can thiệp. Sứ mệnh mà Thiên Chúa giao phó cho mỗi người chúng ta đưa chúng ta ra khỏi sợ hãi và tự xét nội tâm trước một nhận thức được đổi mới mà chúng ta xét thấy mình một cách chính xác khi chúng ta trao bản thân cho người khác.

Trong sự hy sinh của thập giá, nơi sứ mệnh của Chúa Giêsu được hoàn thành trọn vẹn (x. Ga 19: 28-30), Thiên Chúa cho chúng ta thấy rằng tình yêu của Người dành cho mỗi người chúng ta (x. Ga 19: 26-27). Người yêu cầu chúng tôi phải sẵn sàng để được sai đi, bởi vì chính Người là Tình yêu, tình yêu luôn “thuộc về sứ vụ,” luôn vươn tới để cống hiến cuộc đời. Vì tình yêu của Người dành cho chúng ta, Thiên Chúa Cha đã sai Con của Người là Chúa Giêsu (x. Ga 3:16). Chúa Giêsu là Nhà Truyền giáo của Đức Chúa Cha: cuộc đời và tác vụ của Người cho thấy toàn bộ sự vâng phục của Người trước ý định của Chúa Cha (xem Ga 4, 34; 6:38; 8: 12-30; Dt 10: 5-10). Chúa Giêsu, bị đóng đinh và phục sinh vì chúng ta, lần lượt lôi kéo chúng ta vào sứ mệnh tình yêu của Người, và với Thần Khí của Người chấn hưng Giáo hội, Người làm cho chúng ta trở thành những môn đệ của Người và sai chúng ta đi truyền giáo cho thế giới và các dân tộc.

“Sứ vụ, ‘Giáo hội tiếp tục chuyển dịch, không phải là một chương trình, mà lả một sự tham gia vào chương trình được thực hiện hoàn toàn bởi ý chí kiên cường. Chính Đức Kitô, Đấng làm cho Giáo hội bước ra khỏi chính mình. Trong sứ vụ truyền giáo, các bạn chuyển giao vì Chúa Thánh Thần thúc giục các bạn và dẫn đưa các bạn (Senza di Lui non possiamo Ticket nulla: Essere Missionari oggi nel mondo. Una Conversazione con Gianni Valente, Libreria Editrice Shakeana: San Paolo, 2019, 16 -17). Thiên Chúa luôn yêu thương chúng ta trước và với tình yêu này đến với chúng ta và kêu gọi chúng ta. Ơn gọi cá nhân của chúng ta xuất phát từ việc chúng ta là con trai và con gái của Thiên Chúa trong Giáo hội, trong gia đình của Người, anh chị em của mình trong tình yêu đó mà Chúa Giêsu đã thể hiện cho chúng ta. Tuy nhiên, tất cả đều có một nhân phẩm được thiết lập dựa trên lời mời gọi thiêng liêng là con cái của Thiên Chúa và trở thành, trong Bí tích Rửa Tội và tự do đức tin, những gì mà họ luôn ở trong trái tim của Thiên Chúa.

Chính cuộc sống, như một món quà được lãnh nhận một cách hào phóng, món quà này tự nó là một là một lời mời tuyệt đối: đó là hạt giống mà, trong phép rửa, sẽ đơm hoa kết trái như một phản ứng của tình yêu trong hôn nhân hoặc trong sự trinh bạch cho vương quốc của Thiên Chúa. Cuộc sống của con người được sinh ra từ tình yêu của Thiên Chúa, lớn lên trong tình yêu và hướng về tình yêu. Không ai bị loại trừ khỏi tình yêu của Thiên Chúa, và trong sự hy sinh thánh thiện của Chúa Giêsu, Con của Người trên thập giá, Thiên Chúa đã chiến thắng tội lỗi và sự chết (x. Rm 8: 31-39). Đối với Thiên Chúa, tội ác - thậm chí tội lỗi - trở thành một thách thức để đáp lại bằng tình yêu thậm chí tình yêu rất đỗi tuyệt vời (x. Mt 5: 38-48; Lc 22: 33-34). Trong Mầu nhiệm Vượt qua, lòng thương xót thiêng liêng chữa lành nhân loại bị tổn thương của chúng ta và được tuôn tràn trên toàn vũ trụ. Giáo hội, bí tích phổ quát của tình yêu Thiên Chúa đối với thế giới, tiếp tục sứ mệnh của Chúa Giêsu trong lịch sử và sai chúng ta đi khắp mọi nơi để nhờ chứng nhân đức tin và loan báo Tin Mừng của chúng ta, Thiên Chúa có thể tiếp tục bày tỏ tình yêu của mình và theo cách này chạm vào và biến đổi tâm hồn, tâm trí, thể xác, xã hội và văn hóa ở mọi nơi và mọi lúc.

Sứ vụ là một phản ứng tự nguyện và có ý thức đối trước tiếng gọi của Thiên Chúa. Tuy nhiên, chúng ta chỉ nhận ra lời kêu gọi này khi chúng ta có mối quan hệ tình yêu cá nhân với Chúa Giêsu hiện diện trong Giáo hội của Người. Chúng ta hãy tự vấn: chúng ta đã chuẩn bị để chào đón sự hiện diện của Chúa Thánh Thần trong cuộc sống của chúng ta chưa, lắng nghe lời kêu gọi truyền giáo, cho dù trong cuộc sống của chúng ta là những lứa đôi hay là những người tận hiến, hoặc những người được gọi vào tác vụ tấn phong, và trong tất cả những sự kiện hàng ngày của cuộc sống chưa? Chúng ta có sẵn lòng để được sai đi bất cứ lúc nào hoặc nơi nào, làm chứng cho đức tin của chúng ta vào Thiên Chúa là Cha giàu lòng thương xót, để loan báo Tin Mừng cứu độ trong Chúa Giêsu Kitô, để chia sẻ đời sống thiêng liêng của Chúa Thánh Thần bằng cách xây dựng Giáo hội chưa? Có phải chúng ta, như Đức Maria, Mẹ của Chúa Giêsu, đã sẵn sàng để hoàn toàn phục vụ Thiên Chúa sẽ (xem Lc 1, 38)? Sự cởi mở nội tâm này là điều cần thiết nếu chúng ta muốn nói với Chúa: “Lạy Chúa con đây, xin hãy sai con” (xem Is 6: 8). Và điều này, không phải là trừu tựng, mà trong vấn đề này thuộc về sự sống của Giáo hội và của lịch sử.

Hiểu những gì Thiên Chúa đang nói với chúng ta tại thời điểm xảy ra đại dịch này cũng thể hiện một thách thức đối với sứ mệnh của Giáo hội. Bệnh tật, đau khổ, sợ hãi và cô lập thách thức chúng ta. Sự nghèo đói của những người chết trong cô độc, những người bị bỏ rơi, những người mất công ăn việc làm và thu nhập, những người vô gia cư và những người thiếu lương thực thách thức chúng ta. Bị buộc phải tuân thủ sự cách ly xã hội và ở nhà mời gọi chúng ta khám phá lại rằng chúng ta cần những mối quan hệ xã hội cũng như mối quan hệ cộng đồng của chúng ta với Thiên Chúa. Khác xa với sự ngờ vực và thờ ơ ngày càng tăng, tình huống này sẽ khiến chúng ta chú ý hơn đến cách liên đới với người khác. Và cầu nguyện, trong đó Thiên Chúa chạm đến và lay động trái tim của chúng ta, sẽ khiến chúng ta cởi mở hơn với nhu cầu của anh chị em về phẩm giá và tự do, cũng như trách nhiệm của chúng ta trong việc chăm sóc mọi sự sáng tạo. Việc không thể tập hợp như một Giáo hội để cử hành Bí tích Thánh Thể đã khiến chúng ta chia sẻ kinh nghiệm của nhiều cộng đồng Kitô giáo không thể cử hành Thánh Lễ mỗi Chúa Nhật. Trong tất cả những điều này, câu hỏi của Thiên Chúa: “Ta sẽ sai ai?” Một lần nữa được gửi đến chúng ta và chờ đợi một phản hồi hào phóng và thuyết phục: “Con đây, Xin Người hãy sai con! (Is 6: 8). Thiên Chúa tiếp tục tìm kiếm những người mà Người có thể gửi vào thế giới và các dân tộc để làm chứng cho tình yêu của mình, sự giải thoát khỏi tội lỗi và sự chết, sự giải thoát khỏi sự dữ (x. Mt 9: 35-38; Lc 10: 1 -12).

Lễ kỷ niệm Ngày truyền giáo Thế giới cũng là một dịp để tái khẳng định cách cầu nguyện, suy tư và sự giúp đỡ vật chất của các bạn là rất nhiều cơ hội hầu tham gia tích cực vào sứ vụ của Chúa Giêsu trong Giáo hội của Người. Lòng nhân hậu được thể hiện trong những sự quyên góp diễn ra trong lễ kỷ niệm phụng vụ vào Chúa Nhật thứ ba của tháng Mười nhằm mục đích hỗ trợ công việc truyền giáo được thực hiện nhân danh của tôi bởi các Hội Truyền giáo Giáo hoàng, nhằm đáp ứng nhu cầu vật chất và tinh thần của các dân tộc và Giáo hội Trên khắp thế giới, vì sự cứu độ của tất cả mọi người.

Xin Đức Trinh Nữ Maria, Ngôi sao Truyền giáo và là Người an ủi các trông đồ truyền giáo của Chúa Giêsu, con Mẹ, chịu sự đau buồn, tiếp tục can thiệp giúp chúng ta và gìn giữ chúng ta.

 

Roma, Saint John Lateran, Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, 31 tháng Năm, 2020,

Phanxicô
Dịch: Jos. Tú Nạc, Nguyễn Minh Sơn

114.864864865135.135135135250